Naruto Shippuden

Naruto Discussion Forum
Who should win? Be sure to nominate who will reign supreme for this month's Member of the Month!

Go Back   Naruto Discussion Forum > The Leaf Village Council > The Academy

The Academy Welcome new ninja! If you are new to the forums, make an introduction thread here!

Reply
 
Thread Tools
Old 05-18-2013, 01:20 AM   #1
galaxy_star_min
Freshmen Academy Student
 
galaxy_star_min's Avatar
 
Join Date: Apr 2013
Posts: 11
Rep Power: 0
galaxy_star_min saved a kitten from a tree! Yay!
Talking About Maganka Masashi Kishimoto

*Chuyện “ấu thơ”

Tôi sinh ra ở Okayama, năm 1974 (chính xác là vào 8/11--> cung scorpion đó bà kon) là anh trong hai anh em sinh đôi. Tôi bị sinh non và ngay lập tức được đưa vào lồng kính. Không có nó chắc tôi đă chết rồi. Đó thật là một thành công của khoa học. (Đa tạ mấy nhà khoa học. Amen!)

Ở ngôi làng nhỏ của tôi, có một tục lệ rất lạ. Vào ngày đầy năm của mỗi đứa trẻ, người ta đeo một cái bánh gạo vào lưng chúng và bày ra ba món đồ trước mặt chúng. Người ta nói rằng dựa vào sự lựa chọn của chúng, nghề nghiệp tương lai có thể được đoán trước. Bố mẹ đặt trước mặt anh em tôi một cái bàn tính, bút vẽ và tiền. Có vẻ như em tôi suy nghĩ một lát rồi chọn bút vẽ, c̣n tôi đi thằng tới tiền ^^. Tôi là một đứa trẻ xấu xa... Dù lúc đầu tôi có vẻ thích tiền nhưng sau đó tôi nhanh chóng thể hiện niềm đam mê vẽ của ḿnh. Em trai tôi cũng vậy.




Ở nhà bố mẹ tôi, có hai vết bẩn màu nâu trên tường. Một lần tôi thắc mắc và hỏi đó là cái ǵ. “Ồ cái đó à? Khi hai con c̣n bé, hai đứa đă dùng … vẽ lên tường. Bố mẹ đă rất cố gắng tẩy nó đi nhưng vẫn c̣n lại mấy vết mờ...”

Lúc đó tôi nghĩ rằng, tôi đă đam mê vẽ ngay từ khi mới sinh ra.

Khi vào mẫu giáo, tôi bắt đầu có thêm nhiều sở thích khác. Côn trùng, ḍng chảy của nước, nếu tôi nh́n chúng, tôi gần như bị đóng băng và đứng ngắm chúng rất lâu. Tôi nghe nói là cô giáo và mẹ tôi thường gặp rắc rối v́ đi t́m tôi.

Và tôi cũng có một thói quen như thế ở nhà. Tôi có một sự tập trung kỳ lạ khi xem TV. Khi nào bố tôi muốn nói chuyện với tôi, ông cố tách tôi ra khỏi chiếc TV và nói “này, Maabo!!”-nickname của tôi (^^). Nhưng thậm chí khi tâm trí của tôi ko dính vào cái TV nữa th́ mắt tôi vẫn sẽ ko rời nó. Bố tôi, người ghen với cái TV (ha ha), nói rằng mặt tôi lúc đó trông khá đáng sợ (???)

Trong những năm này tôi rất thích xem các TV shows. Một trong những show yêu thích của tôi là Doreamon. V́ một vài lư do, tôi thực sự rất mê bộ phim đó và tôi thường xuyên vẽ tranh về nó. Tất cả bạn học của tôi cũng rất thích bộ phim đó và họ cũng vẽ nhiều tranh về Doreamon, nhưng có một điều ko thể tha thứ: phần mắt của Doreamon. (xem hai bức tranh ở dưới). Mọi người thường vẽ nhầm giống bức thứ 2. Tôi nói “Không! Nó phải giống thế này cơ!” và vẽ lại giống bức thứ nhất, rồi đưa cho họ xem. Nhưng hiếm khi họ hiểu và tôi đă đánh nhau rất nhiều v́ chuyện này. Giờ nghĩ lại về chuyện đó, tôi thấy ḿnh thực sự là một đứa trẻ phiền hà... Tôi cũng là một thằng ngốc khi chạy ṿng quanh nói rằng Doreamon vẽ bài hát sai.




Lúc học cấp 1, tôi thường vẽ nguệch ngoạc vào tất cả những quyển vở của ḿnh. Ngay cả lúc chơi trốn t́m, tôi cũng vẽ h́nh Doreamon trên đất và chờ đến lúc bị t́m thấy (thế th́ chơi làm ǵ hả trời?).

Một hôm, tôi đang xem TV và bắt gặp một chương tŕnh thật tuyệt vời. “Cái ǵ thế này! Thật ko thể tin được! Tuyệt quá.... h́nh vẽ quá đỉnh!”. Chương tŕnh đó là Mobile Suit Gundam. Sau đó tôi vẽ đầy vở ḿnh những h́nh robot trong bộ phim đó. Zaku, Gifu, Domu, Jimu, Dozuruzabi, tôi luôn vẽ rất nhiều những nhân vật trong Mobile Suit Gundam. (^^’)

Nhưng vào một ngày khác, tôi lại được xem một bộ phim tuyệt hay. “Oa, nét vẽ này siêu đẹp!!!”. Đó là phim “tiến sĩ Slump, Arale chan”. Từ hôm đó, tôi lúc nào cũng vẽ Arale chan. Tôi c̣n gửi một bức tranh ch́ màu về Arale trong một cuộc thi ở trường. Một lần mẹ tôi nói “Arale chan là con gái nên cô ấy nên bôi son môi” và bất ngờ tô màu đỏ vào môi Arale, tôi vẫn nhớ điều này rất rơ. Tôi cũng nhớ rằng đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị phá bĩnh.






Hồi đó, v́ Dragon ballz đă được dựng thành anime nên tôi thực sự rất yêu thích manga đó và cả tạp chí Shonen jump. Trước đó một chút th́ anh em tôi cũng thích một anime khác tên là Kinnikuma. Chúng tôi thường chơi tṛ tạo nên những Chyo-jins của riêng ḿnh (What’s tiz?>.<). Em tôi nghĩ ra một con bọ Chyo-jin tên là Bettleman. C̣n tôi nghĩ ra mấy thứ như là Wasabiman, Mustardman dựa trên gia vị (he he tâm hồn ăn uống!) với lời giới thiệu của một nhân vật gọi là “người nấu cà-ri” (^^). Tôi nghĩ cũng ổn nếu sáng tạo nhân vật dựa trên đồ ăn nên tôi đă nghĩ ra một đống những cái tên như thế. Gia vị cũng có một vài cái tên nghe hay hay. Bây giờ nghĩ về điều đó tôi thấy ḿnh là một thằng ngốc (nhưng lúc đó tôi thực sự rất nghiêm túc về chuyện này).

Trong khoảng thời gian này th́ tôi cũng được biết được một anime tên là Hokuto no ken (tên một v́ sao phương Bắc) và cũng rất mê nó. Ở trường chúng tôi phải tự dọn dẹp lớp học của ḿnh và việc đi đổ cái thùng rác bằng thép thật là mệt (^^). Tôi huưch vào tay những người bạn và nói: “Tớ vừa đánh trúng vào một điểm áp lực trên người cậu. Cậu có thể nâng và đi đổ cái thùng rác rồi đấy.” Cậu ấy cũng làm như vậy với tôi và cả bốn chúng tôi cũng đi đổ rác. Jump anime thực sự rất hay.

Ở trường cấp 1, tôi là một Dragon ball boy. Tôi bị ám ảnh bởi manga đó và Akira Toriyama sensei với tôi như một vị thánh. Tôi vẽ lại tất cả những nhân vật xuất hiện trong Dragonball. Lúc đó có một người bạn cho tôi mượn tạp chí Shonen Jump và tôi có thể đọc Dragonball (tôi ko được phép và cũng ko có 190 yên để mua >.<). Lúc đầu th́ tôi chỉ đọc Dragonball, sau đó th́ tôi bắt đầu chú ư đến những manga khác như Jojo, Saint Saiya, Kimengumi. Tôi bắt đầu đọc tất cả và có ấn tượng sâu sắc với tạp chí Jump. Bởi điểm này tôi nghĩ rằng “Manga thực sự rất tuyệt vời!” (yep!) và tôi cũng bắt đầu muốn trở thành một mangaka. Tôi nhanh chóng có một ước mơ bất khả thi rằng “Ḿnh sẽ xuất hiện trên Jump”. Trong thời gian này, kẻ mơ mộng trẻ tuổi Kishimoto bắt đầu vẽ manga. Tôi vẫn nhớ sáng tạo đầu tiên của tôi là manga mang tên “Hiatari-kun”, câu chuyện về một cậu bé ninja bóng tối. (có thể những ư tưởng đầu tiên về Naruto đă được h́nh thành ngay từ lúc này)

Có rất nhiều chuyện đă xảy ra vào năm cuối cấp 1 của tôi. Và khi nào tôi có một căn pḥng tôi sẽ viết về nó (T_T). Tôi rất thích nét vẽ của Akira Toriyama nên lúc đó nét vẽ của tôi giống hệt của ông ấy. Một lần tôi đọc một phần thông tin về game và thấy một bức tranh giống hệt của Akira Toriyama. “Ồ game ǵ vậy? Thật tuyệt quá!”- đó là những ǵ mà tôi đă nghĩ. Sau đó tôi biết rằng đó chính xác là của Toriyama sensei và điều đó càng khiến tôi hào hứng hơn. Đó là tṛ chơi Dragon Quest. Tôi thật sự rất muốn chơi thử. Nhưng đó chỉ là một giấc mơ của tôi. V́ lúc đó tôi ko có một cái Famicom*, thứ mà hầu hết các bạn ở lớp tôi đều có. Nhưng tôi thậm chí ko thể hỏi xin bố mẹ tôi một chiếc. Bố tôi ko thích những thứ như thế, bất cứ khi nào ông nghe thấy từ “tṛ chơi điện tử” ông đều bắt tôi đi học bài. Em trai tôi đă nảy ra một kế hoạch tuyệt vời để kiếm một cái Famicom từ một người khác. Chúng tôi đi hỏi tất cả các bạn trong lớp. Chúng tôi đă nghĩ rằng chẳng có ai sẵn sàng hào phóng đến mức cho đi một thứ trị giá hơn 10.000 yên... nhưng một người bạn của tôi đă làm vậy. Lúc đó tôi đă rất hạnh phúc và coi cậu ấy như một vị thánh. (^0^)

Sau khi xin xỏ bố măi th́ cuối cùng tôi cũng có được Dragon Quest. Đó là tṛ chơi đầu tiên tôi sở hữu. Đó cũng là lần đầu tiên tôi chơi loại RPG (???). Tôi vẫn chẳng hiểu ǵ sau khi đọc cuốn sách hướng dẫn. Sau khi tôi đánh bại một con ốc sên th́ có một cửa sổ (trên màn h́nh đó) nhảy ra nói rằng “Bạn đă học được Hoimi!”. Nhưng tôi vẫn ko biết làm sao để sử dụng nó. Tôi t́m trong cuốn sách hướng dẫn, nó nói “Phép thuật: thần chú Hoimi sẽ làm hồi máu của bạn”. Tôi vẫn ko hiểu, nhưng em tôi, cậu ấy hành động như một thiên tài, tóm lấy cái cần điều khiển thứ hai, bật cái míc lên và nói bằng một cái giọng kỳ lạ ko thể tin nổi “Hoimi”. Đúng vậy, cậu ấy đă nói câu thần chú vào míc của cần điều khiển thứ hai.

Rơ ràng là hệ thống cửa sổ có những lệnh sai. Nhưng lúc đó, ngay từ lúc tôi nh́n thấy Dragon Quest (DQ) tôi ko hiểu lắm (T___T). Tuy nhiên, từ lúc sử dụng được Hoimi, chúng tôi đă hoàn toàn hiểu hệ thống tṛ chơi và thưởng thức nó suốt 4 tiếng liên tục. Bố chúng tôi đột ngột xuất hiện trước mặt hai anh em ngốc nghếch và tắt phụp tṛ chơi đi mà ko dùng lệnh. Và nói điều ǵ đó mà tôi nhớ rất rơ “Để bố chơi với!” (hay!). Sau đó ba bố con tôi đă thức đêm chơi DQ. Đó là một kỷ niệm đẹp. Bố tôi, người từng ko hề có hứng thú ǵ hết với DQ đă có một phản ứng đáng kể với DQ. Lúc đó nó là bí mật của tôi nhưng bây giờ tôi có thể chứng tỏ điều này. DQ là một tṛ chơi vô cùng được yêu thích, lúc này DQ7 đă được phát hành. Gần đây, tôi mới gọi điện về nhà sau một thời gian, bố tôi nhấc máy và chúng tôi nói chuyện. Ông ấy vừa phá đảo DQ7.

Lên cao trung ,tôi tập trung chơi bóng chày nhiều và ít vẽ hơn. Tôi chơi vào thứ bảy và tập luyện hàng sáng. Tôi cũng phải học rất nhiều, bận bịu và ko c̣n nhiều thời gian để vẽ.

Tôi nghĩ “Có phải ḿnh đă quá già để vẽ?”, và thật ko thể tin được đă có một bước ngoặt lớn xảy ra. Tôi vẫn chưa quên cái cảm xúc mănh liệt ngày hôm đó. Trên đường từ trường về nhà tôi đă nh́n thấy poster phim Akira của Ootomo Katsuhiro. Tôi ko hiểu tại sao nhưng nh́n thấy bức tranh đó khiến tôi có một cảm xúc khó tả. V́ một vài lư do nào đó mà tôi đứng ở đó cả tiếng đồng hồ để ngắm nó. Trong bức tranh là nhân vật Kaneda đang đi về phía chiếc xe đạp, một thiên thần ở bên trên, đó là một kết cấu rất khó. “Làm sao một người có thể vẽ được một bố cục như vậy?”, “Tôi chưa từng thấy ai có thể làm được việc ấy.”

Tôi nghĩ rằng nó thật hoàn hảo, từ nhân vật, cái xe đạp của anh ta, cách anh ta đứng trên mặt đất, mọi thứ dường như trông rất thật. Cái xe đạp cũng rất đẹp, mặt đất rạn nứt và có một vài ḥn đá lăn xung quanh. Bức tranh đó rất tuyệt và độc đáo, tôi chưa từng nh́n thấy thứ ǵ giống như thế. Nó khơi lại ngọn lửa đam mê trong tôi lần nữa. Từ đó tôi tiếp tục vẽ ko ngừng với hi vọng sẽ tiến gần được tới tŕnh độ ấy.

Sau khi đọc Akira, tôi đă thay đổi phong cách của ḿnh. Tôi cố gắng bắt chước nét vẽ của Ootomo sensei nhưng ko thể. Tôi biết rằng đó là một phong cách riêng độc đáo và ko ǵ bắt chước được. (Tôi chưa từng ấn tượng về phong cách vẽ đến thế kể từ Akira Toriyama sensei)

Tôi ko hiểu tại sao nét vẽ của Ootomo sensei và Toriyama sensei lại cuốn hút đến thế. Nhưng có hai điều tôi có thể hiểu được rằng đối với tôi cả hai phong cách đó đều đặc biệt và có cảm giác thật tuyệt – “Great sense”. Những hiệu ứng, thiết kế, thậm chí là những chi tiết nhỏ nhất đều rất khác biệt với các hoạ sĩ khác. Cơ bản lúc đó tôi nhận ra rằng những bức tranh ấy là độc nhất và việc copy nét vẽ của người khác thật vô ích.

Tôi cố gắng tạo ra phong cách riêng cho ḿnh nhưng tôi thường kết thúc bằng việc copy lại của ai đó. Việc này ko có tác dụng nên tôi quyết định xem thật nhiều tranh của các hoạ sĩ khác. Tôi nhận ra rằng nhiều người cũng có phong cách gần gần giống hai hoạ sĩ ấy, t́m được một phong cách hoàn toàn khác biệt rất hiếm. Với niềm tin rằng phong cách của Ootomo là ko thể đánh bại tôi lại bắt đầu copy nét vẽ của ông. Đến năm thứ 3 ở cao trung tôi đă kiếm được đủ bộ Akira. Cả art book, truyện tranh... tôi copy lại nhiều đến mức có thể. Khi tôi làm việc này tôi cũng đă cố gắng hết sức để tiến tới một phong cách riêng. Trong suốt thời gian học cao trung, tôi suy nghĩ rất đơn giản và đây là thứ duy nhất tôi có thể làm.

Tôi đă sáng tác được một manga 31 trang hồi lớp 11 nhưng tôi ko thể nói nó hay hay ko. V́ thế tôi đưa cho em trai xem. “Nó tuyệt phải ko?” là những ǵ tôi nghĩ và tôi chờ đợi câu trả lời nhưng cậu ấy nó “Nó thật tệ!”... Nhưng bởi v́ cậu ấy là em trai tôi nên tôi ko thể tin cậu ấy (^^), tôi đưa cho bố xem. “Nó chẳng hay chút nào”... điều tương tự xảy ra. Tôi đă rất háo hức định gửi tác phẩm này đến tạp chí Jump để tranh giải nhưng tôi đă đánh mất hết can đảm của ḿnh và manga đó sẽ măi măi ở trong ngăn bàn của tôi.

Dù sao, tôi cũng thật đơn giản, mù quáng và ngu ngốc nghĩ rằng “Ḿnh muốn giành được giải thưởng và chỉ cần tiếp tục vẽ manga.” Suy nghĩ lúc đó của tôi thật ngốc nhưng bây giờ nghĩ lại th́ đó cũng là một sự rèn luyện tốt. Cộng thêm lúc đó tôi c̣n rất trẻ và điều này ko thể giúp được ǵ.

Sau vài manga mà vẫn liên tục bị chê bai, tôi băn khoăn. “Tại sao manga của ḿnh chẳng hay ǵ hết? Chết tiệt! Có ǵ khác biệt giữa ḿnh và các mangaka khác chứ. Ngốc quá!”. Tôi bộc lộ ra tất cả những điểm ngu ngốc của ḿnh và tốt nghiệp cấp 3 mà ko t́m được cách giải quyết. V́ suốt ngày vẽ manga nên tôi xếp 38 trên 39 ở lớp (T___T). Rơ ràng là tôi ko thể vào được bất cứ một trường đại học nào. Ko giỏi vẽ manga, ko học tốt ở trường và t́nh yêu.... rất rất rất rất nhiều những điều tồi tệ. Đó là cuộc sống hồi cấp 3 của tôi.

Dù sao đi nữa, đây là khoảng thời gian mà tất cả mọi người đều gặp rất nhiều rắc rối. Bạn phải đối mặt với nhiều t́nh huống khó khăn. (Tôi chắc rằng các bạn học sinh hiểu rất rơ ư tôi muốn nói). Cuộc sống ko đơn giản (tất nhiên, điều này quá rơ). Nhưng tôi đă ko đầu hàng!! Trên thực tế, tôi là tuưp người ko suy nghĩ quá sâu sắc về các vấn đề. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn”- đó là giới hạn những suy nghĩ của tôi. Tạ ơn Chúa v́ con đă thật ngu ngốc!! ^^


Một vài tác phẩm trước đây

Đây là tác phẩm đặc biệt đầu tiên của tôi, tên nó là “Nấm phép thuật”. Nó thuộc loại manga phiêu lưu tưởng tượng xảy ra ở một thế giới phép thuật. Tên truyện giống tên một ban nhạc mà bạn tôi tham gia. Câu chuyện kể về một cậu bé thất bại đến trường học phép thuật. Cậu ta t́m được một cuộn sách trong đó chứa một nhà ảo thuật có phép thuật đen tối. Cậu ta gặp càng nhiều rắc rối hơn. Cậu ta lẽ ra nên trưởng thành với từng bước tiến bộ song tất cả chỉ là thất bại. Cơ bản, giải thích các khả năng phép thuật và mô tả khung cảnh tốn rất nhiều trang. Tôi hiểu rằng nó sẽ ko làm nên một manga ngắn hay. Tôi cố gắng tập trung sự chú ư của mọi người vào nhân vật với khả năng của cậu ấy và rút ngắn nó lại nhiều nhất có thể. Dạng manga này ko thích hợp với một mangaka mới vào nghề. Tôi cố gắng sửa lại nó nhưng “sếp” tôi nói “Sự khó chịu và bực ḿnh đă xuất hiện.” (hàm ư ghê!^^). Ông ấy đă đúng và tôi dừng sáng tác manga này. Về cá nhân th́ tôi vẫn thích “Nấm phép thuật”, tôi đă định vẽ tiếp manga này sau khi hoàn thành Naruto. Nhưng lư do tại sao tôi lại đưa nó vào phần “crappy manga” (những manga tệ hại) v́ sau khi đọc “Harry Potter” mọi người sẽ buộc tội tôi đă đánh cắp ư tưởng từ tác phẩm đó. Tôi đă đánh mất hết khát khao muốn vẽ nó.






Bức tranh trên là từ một manga về mafia tên là “Mario”, tôi làm trước khi vẽ Naruto. Phần phác thảo thô đă hoàn thành và tôi thực sự có ư định vẽ manga này một ngày nào đó. Nó dài 160 trang, ko biết khi nào tôi sẽ vẽ nó nhưng đây thực sự là manga hay nhất tôi từng sáng tác. (oé, muốn đọc thử quá!>.<)
galaxy_star_min is offline   Reply With Quote
Old 05-18-2013, 01:25 AM   #2
Maruko
Special Jonin Candidate
 
Maruko's Avatar
 
Join Date: Sep 2011
Posts: 17,419
Rep Power: 61
Maruko --after fourteen consecutive terms as Kage of the forums--has at last decided to step down and become one with the universe. AFKMaruko --after fourteen consecutive terms as Kage of the forums--has at last decided to step down and become one with the universe. AFK
Maruko --after fourteen consecutive terms as Kage of the forums--has at last decided to step down and become one with the universe. AFKMaruko --after fourteen consecutive terms as Kage of the forums--has at last decided to step down and become one with the universe. AFK

Awards Showcase

Default Re: About Maganka Masashi Kishimoto

Mangaka*

/inb4 ban
Maruko is offline   Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT -7. The time now is 12:42 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.2
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.